Drama tiêu chuẩn kép chốn công sở: Ứng viên đóng vest xịn xò đi phỏng vấn bị tạch bởi lão sếp mặc quần đùi. Anh em dev vào hóng để né mấy cái red flag này!

Đi phỏng vấn hay đi làm công sở, anh em có bao giờ cảm thấy mình như con ghẻ, còn công ty là bà mẹ kế hắc ám không? Chuyện là dạo này trên Reddit đang rần rần cái vụ "tiêu chuẩn kép" (double standard) của mấy cha nội HR và sếp sòng. Nghe các đạo hữu kể khổ mà máu dồn lên não, đúng kiểu "tôi có quyền thì tôi đ*o cần lý lẽ".
Cái nôi của drama bắt nguồn từ một bài post mỉa mai sự thật trần trụi chốn công sở: Bọn công ty đòi hỏi ứng viên phải hoàn hảo không tì vết. CV phải đẹp như tranh vẽ, background xịn xò con bò, code không được có một con bug nào, và đặc biệt là thái độ phải chuẩn mực, cúc cung tận tụy.
Nhưng chiều ngược lại thì sao? Bọn họ cho phép mình cái quyền được trễ giờ, phớt lờ email, ăn mặc lôm côm và phỏng vấn thì hời hợt. Tóm lại, luật là do tao đặt ra, và tao có quyền phá vỡ nó.
Dưới phần bình luận, dân tình bắt đầu tế sống những trải nghiệm đi làm, đi phỏng vấn hãm cành cạch mà ai cũng từng gặp ít nhất một lần trong đời code dạo.
1. Thuật thao túng thời gian của HR Một bác kể chuyện được mời đến sự kiện tuyển dụng. Ứng viên thì lật đật sắp xếp công việc hiện tại để đến đúng giờ, đinh ninh phỏng vấn tầm 15-30 phút là chốt deal hoặc quay xe. Nhưng không! Họ cho ứng viên chờ, chờ nữa, chờ mãi, cắn RAM thời gian một cách kinh hoàng, chỉ vì "ông sếp lớn mới bay từ California về, hôm nay ổng mới rảnh". Ủa alo? Sếp bận thì thời gian của ứng viên là rác chắc? Vị huynh đài này sau đó đã đứng lên đi về luôn, vì thời gian là vàng bạc, đ*o rảnh chơi trò chờ đợi.
2. Ứng viên đóng vest, sếp mặc quần đùi Một pha combat khác là chuyện trang phục. Anh em đi phỏng vấn thì cạo râu nhẵn nhụi, thắt cà vạt, mặc áo sơ mi làu làu. Vừa bật camera lên (hoặc bước vào phòng), đập vào mắt là một ông sếp đang mặc áo thun nhàu nát, quần đùi hoặc áo polo ố vàng. Cay nhất là gì anh em biết không? Sau cái buổi phỏng vấn lệch pha đó, ứng viên tạch cmnl. Lý do không phải vì code ngu, mà vì công ty đã chốt hạ một thằng "bạn của sếp" vớ vẩn nào đó vào làm. Chắc chắn là dị giáo!
3. Sếp trễ thì được, lính trễ thì tế sống Có bác còn kể khổ về bà sếp của mình: Nhân viên mà trễ họp 1 phút là bả cấm chat, khóa mõm, tế sống giữa phòng. Nhưng bả thì sao? Cuộc họp đ*o nào cũng trễ 2 đến 5 phút. Đúng là tiêu chuẩn kép luôn đứng về phía tư bản!
Anh em ạ, qua mấy cái drama này mới thấy, thị trường việc làm đôi khi nó vớ vẩn lắm. Khi anh em đi phỏng vấn, thực ra là đang tìm hiểu đối tác. Công ty test anh em, thì anh em cũng phải test lại công ty.
Nếu ngay từ vòng gửi xe mà đã thấy mấy cái red flag to đùng như: bắt chờ đợi mòn mỏi không một lời xin lỗi, HR nói chuyện bề trên, hay người phỏng vấn thiếu tôn trọng... thì xin chúc mừng, anh em vừa né được một bãi mìn! Đừng tiếc.
Thay vì đâm đầu vào mấy cái mớ bòng bong toxic đó hay ngồi đu đỉnh tiền ảo, anh em cứ lo cày cuốc, up level skill của mình. Lúc rảnh rỗi tự code một cái project ngon nghẻ, thuê con vps rẻ bèo deploy lên làm portfolio. Mình có thực lực thì đ*o phải sợ bố con thằng nào, thị trường thiếu gì chỗ cho anh em dụng võ!
Nguồn hóng hớt: Reddit - The double standard is real