Đang yên đang lành thì trên cõi Reddit lại nổ ra một chiếc drama phanh phui cái tư duy "đ*o quan tâm bố con thằng nào" của tầng lớp sếp sòng, C-level. Chuyện là một tay sếp công nghệ vừa chê dev bản địa "lười biếng" để lấy cớ mở văn phòng ở nước ngoài cho rẻ. Nghe có nổ não không cơ chứ?
Nguồn cơn drama: Khi sếp mượn cớ "lười" để lùa anh em ra chuồng gà
- Câu chuyện bắt đầu từ bài bóc phốt trên r/antiwork. Một thanh niên kể lại chuyện người họ hàng làm Giám đốc (Tech bro exec) của mình phán một câu xanh rờn: "Dân Mỹ giờ làm việc lười vãi chưởng".
- Và để giải quyết cái sự "lười" đó, công ty của lão quyết định... mở một chi nhánh bự chà bá ở Philippines.
- Mục đích thật sự? Ai cũng biết thừa là bài toán chi phí (cost-optimization). Mướn dev ở nước đang phát triển thì lương chỉ bằng góc lẻ, tội gì không làm.
- Nhưng thay vì nói toẹt ra là "công ty muốn cắt giảm chi phí để sếp mua thêm siêu xe", các sếp lại chọn văn mẫu đổ lỗi: "Tại các anh lười quá thôi".
- Chủ thớt cay đắng chốt lại: Thật ảo ma khi đến giờ này vẫn còn những người ngây thơ tin rằng bọn tài phiệt thực sự quan tâm đến sự sống chết của nhân viên.
Giang cư mận Reddit combat: Phe cày thuê kêu trời, đòi "ăn thịt" nhà giàu
Bài post nhanh chóng cắn đề xuất, kéo theo cơn bão phẫn nộ từ anh em cần lao với hàng ngàn upvote. Dạo một vòng comment thì đây là những luồng ý kiến chiếm sóng nhất:
- Cày như trâu nhưng vẫn bị chửi lười: Một cựu quản lý lên tiếng bóc trần sự thật. Nhân viên cấp dưới ốm đau vẫn lết đi làm, gánh double ca, cover cho nhau phút chót. Trong khi đó, cha nội Regional VP (Phó chủ tịch vùng) lười nhất công ty thì một quý vác mặt xuống văn phòng đúng 1 lần, chỉ để sủa một câu: "Các anh làm việc chưa đủ hiệu suất".
- Nghịch lý xứ cờ hoa: Anh em mỉa mai rằng họ làm việc nhiều giờ hơn, ít ngày nghỉ hơn, y tế thì phụ thuộc vào công ty, gánh khoản nợ sinh viên 40-50 ngàn đô la chỉ để... đ*o tìm được việc. Thế mà vẫn mang tiếng là phường lười biếng.
- Thuyết âm mưu về giai cấp: Một pháp sư ẩn danh trích dẫn nguyên câu của CGP Grey: "Sự thật phũ phàng là những kẻ mù chữ, đói khát và mất kết nối thì không thể làm nhà cách mạng giỏi được". Ý chỉ bọn giàu cố tình dìm anh em nghèo đi, vắt kiệt sức lực để anh em đ*o còn hơi sức đâu mà bật lại.
- Phe bạo động đòi combat: Quá cay cú, một số đạo hữu hô hào khẩu hiệu "Eat the rich" (Ăn thịt bọn giàu), tuyên bố đây là một cuộc chiến giai cấp. Bọn tỷ phú đ*o bao giờ sợ mất lối sống xa hoa của chúng nó bằng việc anh em ta sợ mất miếng cơm manh áo. Nếu anh em đồng lòng lật kèo, cục diện có khi đã khác.
Góc nhìn từ Coding4Food: Bài học sinh tồn cho thợ code
Thực ra ba cái trò offshoring này anh em IT tụi mình lạ đ*o gì. Hôm nay sếp bảo "công ty là gia đình", ngày mai sếp mang mẹ task giao cho một team bên Ấn Độ, Việt Nam mình, hoặc xài mấy cái ai tools gen code cho rẻ. Bản chất tư bản là tối ưu lợi nhuận, máu lạnh lắm các ông ạ.
Anh em dev Việt mình có thể đang được lợi từ làn sóng dịch chuyển này (nhận outsource lương nghìn đô), nhưng đừng vội ngạo nghễ. Đến lúc lương anh em cao lên, chúng nó lại bế dự án sang châu Phi hoặc tìm cách cắt giảm tiếp thôi.
Tóm cái váy lại: Đừng bao giờ bán mạng cho công ty. Cày cuốc kiếm tiền, nâng trình, tối ưu hóa công việc. Thời gian rảnh thì học cách setup cloud vps tự deploy side-project, build một con SaaS riêng mà thủ thân. Công ty là nơi trả tiền để mua thời gian của anh em, hết tiền thì hết tình. Nhớ giữ cho mình một cái cần câu cơm dự phòng, chứ chờ sếp thương thì có mà ăn cám!
Nguồn tham khảo: Reddit