Một bài đăng trên Reddit khiến anh em IT trầm ngâm. Cú sốc gia đình, sập server, thái độ lồi lõm và cái kết bị HR bế đi nhưng lại không hề oán trách.

Nghỉ việc thì đầy rẫy, nhưng lên mạng tự nhận "tôi bị đuổi và tôi hoàn toàn cmn xứng đáng" thì chắc đếm trên đầu ngón tay. Lướt Reddit hôm nay rớt trúng một bài đọc xong mà sang chấn tâm lý ngang. Anh em dev hay sysadmin đang mải mê cày cuốc hay cắm mặt fix bug thì dừng lại làm ngụm trà đá, châm điếu thuốc rồi nghe tôi kể chuyện này.
Chuyện là thế này, thanh niên OP (chủ thớt) làm sysadmin cho một công ty. Dạo đầu mọi thứ mượt như Sunsilk, công việc thăng tiến, team xịn xò, lão cũng ấp ủ dự định cống hiến lâu dài.
Đùng một cái, biến cố ập đến: đứa con thứ hai của OP mất vì hội chứng SIDS (đột tử ở trẻ sơ sinh). Kết hợp với mấy sang chấn tâm lý (PTSD) từ thời đi lính, não bộ của OP chính thức bị tràn bộ nhớ, sụp đổ hoàn toàn.
Nghỉ phép vài tuần đi làm lại, task được sếp giảm tải cho nhẹ nhàng nhưng não OP thì đình công mẹ nó rồi. Đỉnh điểm là bị giao setup một con phần mềm cùi bắp nào đó, OP loay hoay thế quái nào mà làm sập luôn cả hệ thống (máy chủ outage liên tục) trong khi đó chỉ là mấy task routine nhắm mắt cũng gõ lạch cạch xong.
Làm ăn thì bể, thái độ làm việc thì lồi lõm với nhân sinh. OP biết mình đang toang nên xin đổi team, đổi product để reset phong thủy, hy vọng đổi cảnh thì đổi vận.
Tưởng thế là ngon, ai ngờ công ty đến đợt "lùa gà" cắt giảm nhân sự. HR lôi ngay cái performance review nát bét ở team cũ ra trảm. OP khăn gói quả mướp ra đường.
Cái lạ là OP không hề chửi thề hay bóc phốt công ty. Lão thừa nhận một câu xanh rờn: "Tôi dâng cái cớ sa thải cho họ trên một cái đĩa bạc. Tôi hoàn toàn xứng đáng bị đuổi."
Phe "đi chữa lành ngay đi ông thần": Đa số anh em đều vỗ vai OP, bảo mất con là cú sốc quá tàn khốc. Có một đạo hữu còn share chuyện bố ruột mất ngay trước mắt để đồng cảm. Tựu trung lại là cộng đồng khuyên OP đi gặp bác sĩ tâm lý hoặc tham gia mấy group hỗ trợ vượt qua nỗi đau ngay. Cái chấn thương tâm lý này mà ôm vào người, không fix triệt để thì có ngày nó cắn ngược lại, cắn luôn cả RAM lẫn CPU của cuộc đời.
Phe triết lý nhân sinh: Một lão quái ẩn danh bình luận cực thấm: "Đôi khi một chương của cuộc đời phải khép lại mà ông đo có quyền lên tiếng. Tin tốt là ông được viết tiếp chương mới."* Một bác khác thì kể chuyện mất nhóm bạn thân từ vụ khủng bố 9/11 ngay khi vừa ra trường. Đúc kết lại là đời này, cứ tối đi ngủ mà hôm nay không có bug production, không có ai ngỏm, bình yên vô sự thì đã là một ngày tuyệt vời rồi.
Phe "Tư bản máu lạnh": Cũng có vài thanh niên cho rằng công ty hơi phũ, lúc người ta tận cùng đáy xã hội thì vứt xó, OP không đáng bị đuổi lúc đang bế tắc như thế.
Đọc xong bài này, các ông thấy gì? Nghề IT bạc bẽo? HR vô tình? Không, tôi lại thấy nó rất "đời". Công ty đ*o phải trại trẻ mồ côi hay trạm xá tình thương. Anh em làm ăn lôm côm, gây sập server diện rộng, năng suất bằng 0 thì bị sút là chuyện tất yếu của quy luật thị trường.
Nhưng cái đáng nể của OP là thái độ nhận trách nhiệm, một mindset cực kỳ hiếm thấy. Lão không đổ thừa hoàn cảnh, coi cái trát sa thải như một cú đạp vào mông để tỉnh mộng, xốc lại tinh thần mà đi cày nuôi gia đình (vì giờ đ*o có option nào khác ngoài việc phải đứng lên).
Bài học ở đây là gì hỡi các đồng đạo? Đừng bao giờ ảo tưởng vào cái gọi là "sự nghiệp ổn định đến lúc nghỉ hưu" hay "công ty là nhà". Hôm nay ông là senior hét ra lửa, gõ phím như thần, nhưng ngày mai biến cố gia đình ập tới, não ông không load nổi một dòng code thì ông cũng chỉ là con số 0 tròn trĩnh trong mắt tư bản thôi.
Hãy lo chăm sóc sức khỏe tinh thần của mình. Bug code thì có thể roll back hoặc tung hotfix trong đêm, chứ bug tâm lý mà để lâu thì toang mẹ cả database cuộc đời đấy anh em ạ.
Nguồn hóng hớt: Reddit