
Chào anh em đồng đạo. Cuối tuần lướt Reddit r/recruitinghell hóng hớt tí thì lụm được quả thớt trúng tim đen quá nên đành vác bàn phím lên gõ vài dòng. Chuyện muôn thuở thôi: "Ủa tại sao mình đi code bục mặt 40 tiếng/tuần mà ví vẫn rỗng tuếch?".
Mọi chuyện bắt đầu từ một cái meme trên Reddit tóm gọn sự mệt mỏi của việc cày cuốc. Đại ý là anh em bị tống vào cái "rat race" (vòng lặp đi làm - ăn - ngủ - trả bill), bán máu cho tư bản chỉ để... tồn tại.
Cái thời mà làm 40 tiếng/tuần là đủ nuôi cả gia đình nó xa lắm rồi các ông ạ. Giờ 40 tiếng/tuần khéo đ*o đủ tiền trả tiền trọ với ly cà phê Highland mỗi sáng. Dev chúng ta thì khỏi nói, OT sấp mặt, cắn RAM cắn CPU của bản thân đến lúc sập nguồn thì công ty tuyển ngay đứa fresher vào thay thế. Cảm giác nó ảo ma và vô nghĩa vãi chưởng.
Cộng đồng dưới phần bình luận thì chia phe combat cũng xôm tụ phết. Có vài quan điểm đang chiếm sóng thế này:
Nói đi cũng phải nói lại, than vãn thì vui nhưng không nôn ra tiền. Giai đoạn kinh tế dở dở ương ương, layoff như rạ này, giữ được cần câu cơm đã là một thành tựu.
Nhưng bài học rút ra ở đây là gì? Đừng cống hiến mù quáng 100% sinh lực cho công ty. Cày vừa thôi. Dành thời gian mà update não bộ, học thêm stack mới, rảnh thì xài AI để tự động hóa công việc lặt vặt hoặc làm thêm side-project. Công ty không phải gia đình, mình làm công ăn lương thì deal sòng phẳng, thế thôi. Đừng để lúc bug ngập mặt, fix xong rồi ngẩng đầu lên nhận ra mình đánh mất cả thanh xuân.
Nguồn: Reddit
Nửa đêm lướt Reddit r/recruitinghell hóng drama, ngộ ra chân lý về cái gọi là sự nghiệp và vòng lặp đi làm 40h/tuần chỉ để không chết đói của anh em thợ code.