Đang ngồi debug 3h sáng thì vớ được Norco. Một con game text-based không súng đạn nhưng đủ sức cạo rách tâm hồn anh em dev và lôi bạn về thời MUDs hoàng kim.

Anh em ạ, chuyện là mấy hôm trước tôi đang đi công tác, ngồi gõ code đứt cả hơi trong khách sạn lúc 3 giờ sáng. Màn hình thì báo lỗi từa lưa, build hỏng liên tục. Mệt quá tôi mới vứt cái IDE đấy, lôi con Steam Deck ra tính kiếm con game nào nhẹ nhàng, chơi nhanh thắng nhanh kiểu mì ăn liền để xả stress. Ai dè tôi pick trúng Norco. Kết quả là stress đ*o thấy giảm mà còn dính thêm combo trầm cảm cmnl.
Nhưng phải công nhận, game cuốn vãi lúa. Bài này tôi lược dịch và tóm tắt lại một chiếc review sặc mùi hoài niệm trên Reddit của một lão gamer kì cựu, đọc xong đảm bảo anh em sẽ muốn quẹt thẻ mua game ngay lập tức.
Chủ thớt tự nhận mình là một con mọt sách lai tryhard gamer. Trải nghiệm game hardcore đầu đời của lão không phải là xách súng đi nã nhau ầm ầm hay nạp VIP đua top, mà là MUDs (Multi-User Dungeons). Cho ông nào sinh sau đẻ muộn chưa biết thì MUDs là thủy tổ của dòng game MMO bây giờ. Giao diện đ*o có gì ngoài chữ với chữ, chạy trên mấy cái máy chủ thời tống của các trường đại học thập niên 80, 90.
Ông gõ lệnh, game trả lời bằng một đoạn văn miêu tả. Không đồ họa, không âm thanh. Khổ dâm thế mà cuốn! Lão OP kể hồi đầu thập niên 90 chơi ké trên cái laptop của ông chú mà dính như nghiện. Giờ ngẫm lại mới thấy, chính vì game đ*o có đồ họa nên não bộ anh em phải tự render hình ảnh bằng trí tưởng tượng. Đỉnh cao ở chỗ, cái khoảng trống giữa những dòng text và trí tưởng tượng của người chơi nó chân thực đến mức ăn đứt mấy con game nhét cả mớ công nghệ Unreal Engine bóng bẩy bây giờ.
Norco cũng đang làm một trò y chang như MUDs, nhưng ở cái tầm nghệ thuật hơn. Bối cảnh game dựa trên một thị trấn có thật ở Louisiana – nơi mà hơn 200 nhà máy hóa chất thi nhau xả thải, người dân thì vật vờ, không khí độc hại đến mức thở thôi cũng đủ hẹo.
Cốt truyện bắt đầu khi nhân vật chính (Kay) mò về quê. Đo có màn giải cứu thế giới, đo có power fantasy, cũng chả cần buff bẩn hay min-max chỉ số nhân vật gì ở đây sất. Việc của bạn chỉ là chứng kiến một thị trấn đang lụi tàn bởi tư bản giám sát, ô nhiễm môi trường và sự bất lực của cả một cộng đồng. Khác với mấy game AAA cho bạn cưỡi rồng bay lượn vèo vèo, Norco bắt bạn phải nhích từng chút một qua những dòng text. Bạn đ*o thể cứu cái thị trấn đó, bạn chỉ có thể đi xuyên qua nó.
Thề, chơi mấy con game text-based kiểu này sướng một cái là chả cần đến phần mềm giảm lag làm gì. Ping có lên 999ms thì game vẫn chạy mượt, cái rớt FPS duy nhất ở đây là nhịp đập con tim của ông thôi.
Bài post này hút khá nhiều anh em cùng gu vào đồng cảm. Dưới phần comment, phe thích trầm cảm cũng hùa vào khen lấy khen để:
Từ góc nhìn của một thằng dev ở Coding4Food, Norco là một minh chứng sống cho việc: Cốt lõi của game vẫn là Storytelling (Kể chuyện) và Trải nghiệm người chơi. Anh em dev dạo này cứ mải chạy đua vũ trang với đồ họa 4K, Ray-tracing, xịn xò con bò để vắt kiệt GPU của gamer (và tất nhiên là lùa gà pre-order), nhưng đôi khi lại quên mất cái hồn của game.
Norco chứng minh rằng chỉ cần Text và một bộ màu u ám (Xanh/Cam/Đen), nếu viết kịch bản chắc tay, bạn vẫn có thể khóa chặt người chơi vào ghế suốt 5-7 tiếng đồng hồ. Nếu anh em chơi Norco vào đúng thời điểm bản thân đang chênh vênh, hoặc lúc đọc tin tức thấy thế giới ngoài kia đang nát bét (biến đổi khí hậu, chiến tranh), thì con game này sẽ giáng cho anh em một đòn chí mạng vào tâm lý.
Game chạy cực mượt trên Steam Deck. Nếu ông nào từng drop Kentucky Route Zero (KRZ) vì nhịp game chậm như rùa bò, thì thử Norco đi, nhịp độ chặt chẽ hơn nhiều. Còn ông nào đã fan KRZ mà chưa chơi Norco thì tui đ*o hiểu các ông đang làm cái gì với cuộc đời mình nữa.
GG anh em. Tui đi rửa mặt cho tỉnh rồi ngồi debug tiếp đây.
Nguồn hóng hớt: Reddit - r/patientgamers