
Bạn chỉ có một cái màn hình laptop nhỏ nhoi nhưng lại phải vừa code, vừa nhìn file design, vừa liếc chat Telegram xem sếp có réo tên không? Mỗi lần như thế lại phải Cmd+Tab hay Alt-Tab đến gãy cả ngón tay, loạn cả tiền đình.
Để giải quyết cái nỗi đau thấu trời xanh này, một lão quái tên là Masaki (đến từ Toybird Labs) đã âm thầm cho ra lò một con app cực kỳ thực dụng mang tên Pocket Screen. Con app này vừa được giới thiệu trên Product Hunt và nhanh chóng nhận về bão upvote từ những anh em "nhà nghèo" chung cảnh ngộ một màn hình.
Hiểu một cách nôm na và thô thiển nhất: Pocket Screen là một công cụ biến bất kỳ cửa sổ ứng dụng nào trên Mac thành một màn hình nhỏ lơ lửng (Picture-in-Picture) luôn nổi lên trên (always-on-top).
Tóm tắt nhanh vài điểm ăn tiền cho anh em lười đọc:
Bên dưới phần bình luận của buổi launch, cộng đồng dev và giới mộ điệu đã có những pha tương tác cực kỳ tấu hài nhưng cũng không kém phần thực tế.
Đúng là thời đại ngáo AI, đi đâu cũng thấy nhét chữ AI vào mồm. Trong khi Pocket Screen chỉ là một tool mirror màn hình thuần túy, cực kỳ cơ bản, thế mà có mấy ông thần nhảy vào hỏi han như đúng rồi: "Ấn tượng đấy! Nhưng từ góc độ sản phẩm, bạn cân bằng giữa các gợi ý từ AI với phản hồi thực tế của người dùng thế nào?".
Ủa alo? App mirror màn hình thì AI cái gì ở đây? Anh em dev lướt qua chỉ biết cười trừ trước các câu hỏi đậm chất văn mẫu của bot hoặc các chuyên gia "lùa gà" công nghệ.
Khi một người dùng tên Gavin Porter hỏi: "Ủa rồi app này có hỗ trợ đa màn hình (multi-monitor) không? Nếu kéo cửa sổ nổi sang màn hình khác thì nó có bể không vậy?"
Thay vì vẽ ra các tính năng viễn tưởng, Masaki trả lời thẳng thắn đến mức suýt khóc: "Thật ra thì... ở nhà em nghèo, chỉ có đúng một cái màn hình laptop để code nên chưa có điều kiện test hết các trường hợp đa màn hình. App có bản free đó, bác tự tải về test hộ em xem có bug hay toang gì không nha!". Sự thật thà này lập tức nhận được cảm tình cực lớn từ các đạo hữu. Dev chân chính là phải thế, có sao nói vậy, không phét lác!
Một câu hỏi kỹ thuật khá hay từ người dùng Art Stavenka: "Khi cái cửa sổ nhỏ lơ lửng hiện lên, tôi có thể click, cuộn hay gõ chữ trực tiếp trên cái hình thu nhỏ đó không? Hay nó chỉ là một tấm gương phản chiếu thụ động (passive mirror)?"
Masaki xác nhận luôn: Nó chỉ là một tấm gương phản chiếu thụ động thôi anh em ạ. Muốn thao tác gì thì vẫn phải quay lại cửa sổ gốc. Mục tiêu của tác giả là giữ cho con app siêu nhẹ, ít cắn RAM và hoạt động ổn định nhất có thể, chứ không muốn biến nó thành một cái máy ảo cồng kềnh.
Nhiều ông cứ nghĩ làm sản phẩm là phải cái gì đó đao to búa lớn, phải tích hợp AI, phải thuê cloud vps khủng hay hosting đắt đỏ để chạy database các kiểu. Để rồi cuối cùng dự án chết yểu vì chi phí vận hành quá cao hoặc đơn giản là chẳng ai thèm dùng.
Pocket Screen của Masaki là một minh chứng hùng hồn cho tư duy thực dụng:
Nếu anh em đang nhen nhóm ý định làm một sản phẩm cá nhân (Indie Hack), hãy học tập tư duy này. Làm cái gì đó nhỏ thôi, nhưng nó phải chạy mượt mà con bà già và giải quyết được một vấn đề thực tế trước đã.
Nguồn: Product Hunt
Chán cảnh Alt-Tab gãy tay trên một màn hình? Pocket Screen - một ứng dụng PiP siêu nhẹ chạy local hoàn toàn, không AI vẽ vời, không cắn RAM đang làm mưa làm gió.
Một chiếc app viết nhật ký trên iPad nói không với AI, không có feed, tự động khóa trang cũ vào lúc nửa đêm, giá bán đắt ngang một cuốn sổ Moleskine nhưng vì sao dev vẫn mê mệt?