Shigeru Miyamoto sốc nặng vì phần 2 của phim Mario bị giới phê bình ném đá không thương tiếc. Khi meta "gameplay > cốt truyện" out meta trên màn ảnh rộng.

Đang ngồi debug con web dở hơi lúc 3 giờ sáng thì tôi lướt Reddit thấy quả drama hài phết anh em ạ. "Bố già" Nintendo - Shigeru Miyamoto, người đẻ ra cái tuổi thơ của anh em mình, đang tỏ ra cực kỳ bối rối (và hơi dỗi nhẹ) vì con phim Mario thứ hai bị giới phê bình tế sống tế chết.
Cho anh em nào lười hóng thì chuyện là vầy.
Phần phim Mario trước dù nội dung đơn giản nhưng vẫn hút fan rầm rầm. Thế nhưng đến phần này (nhiều nguồn đồn đoán là bế nguyên concept Mario Galaxy lên), mọi thứ có vẻ toang.
Miyamoto lên báo ngơ ngác chấm hỏi: “Tôi cứ nghĩ lần này sẽ khác, ai dè còn bị ăn gạch gắt hơn phần 1. Rõ ràng chúng tôi đang cố gắng vượt biên sang mảng điện ảnh để cứu rỗi cái ngành công nghiệp này, đáng lẽ các nhà phê bình phải support tụi tôi chứ, sao lại đứng yên nhìn (và chửi) thế này?”
Nghe sặc mùi trùm cuối cay cú vì bị nerf sức mạnh đúng không? Anh em dev mình chắc lạ gì cái cảnh release tính năng mới, đinh ninh là siêu phẩm giải cứu thế giới, xong bị user vả cho không trượt phát nào trên store.
Khỏi phải nói, cộng đồng mạng không ngán một ai, kể cả có là huyền thoại. Dạo một vòng comment, tôi tóm tắt lại 3 luồng ý kiến đấm thẳng vào mặt mũi của Nintendo:
1. Quá tự tin hay do Test Screening quá "ảo ma"? Một thanh niên trên Reddit thắc mắc: “Chẳng lẽ mấy công ty tỷ đô này không làm test screening (chiếu thử) để lấy feedback à?”. Ngay lập tức có ông vào bóc phốt trải nghiệm đi xem test screening của phim Warcraft ngày xưa. Hóa ra mấy ông nội studio toàn cho khán giả chấm điểm từ 1-10, xong đuổi cổ hết mấy đứa chấm dưới 8, chỉ giữ lại mấy người khen phim để thảo luận. Bầu không khí echo chamber (tự thẩm du tinh thần) thế này thì bảo sao lúc ra rạp chẳng bị vả cho lệch mặt.
2. Meta "Gameplay > Cốt truyện" đã hết thời? Miyamoto là S-tier trong làng thiết kế game. Tôn chỉ của ổng là: Chơi phải sướng, cốt truyện có hay không đ*o quan trọng. Nhưng đem cái tư duy đó sang làm phim thì đúng là thảm họa. Đặc biệt, fan còn cay cú hơn khi bản game Mario Galaxy là bản hiếm hoi có cốt truyện thực sự sâu sắc (lore của Rosalina đỉnh vãi chưởng). Thế mà khi lên phim, kịch bản lại nông toẹt như mấy con AI viết bừa, biến một kiệt tác thành cái theme park nhồi nhét Easter Eggs.
3. Easter Eggs không thể gánh team Phần 1 người ta còn hào hứng chỉ trỏ: "Ô, cái ống nước kìa! Ô, vỏ rùa kìa!". Sang phần 2, fan phán luôn: "Phim đo có gì ngoài mấy cảnh cho người ta chỉ trỏ"*. Ăn mày dĩ vãng chỉ dùng được một lần thôi các cụ ạ.
Câu chuyện của Miyamoto là bài học xương máu cho cả anh em làm game lẫn dev chúng ta: Context is King.
Bạn có thể là trùm làm game platformer, nhưng điện ảnh là một sân chơi khác. Khán giả xem phim – những người cày hàng trăm bộ mỗi năm – họ cần một câu chuyện, chứ không phải một chuỗi cutscene chắp vá vô hồn. Chẳng khác gì bạn bê nguyên cục code Frontend vứt sang cho con máy chủ Backend rồi tự hỏi sao hệ thống crash liên tọi.
Thiết nghĩ Nintendo nên tập trung thuê biên kịch xịn đi, chứ đừng giữ cái văn "ai thèm quan tâm cốt truyện của Mario" nữa. GG đi Bố Già, chịu khó rollback lại tư duy kịch bản cho phần sau là vừa!
Nguồn hóng hớt: Reddit