
Đã bao giờ anh em đang code hăng máu, gõ xong m* nó cái function rồi thì thằng autocomplete mới lề mề hiện ra gợi ý chưa? Cảm giác lúc đấy chỉ muốn tế sống mấy con AI "lùa gà" cắn RAM mà chả được tích sự gì. Hôm nay, cõi mạng Product Hunt vừa ngoi lên một con hàng khá dị mang tên Mercury Edit 2 hứa hẹn giải quyết triệt để cái sự "rùa bò" này.
Tóm tắt nhanh cho anh em lười đọc: Mercury Edit 2 đ*o phải là một cái chat model chung chung kiểu ChatGPT hay Claude để anh em nhờ viết thư xin nghỉ phép. Nó được sinh ra chỉ để làm một việc duy nhất: Next-edit prediction (Đoán xem anh em định gõ cái quái gì tiếp theo).
Điểm "ảo ma" nhất là đội dev không xài kiến trúc Autoregressive (nhả từng chữ một như rặn đẻ) mà mấy ông lớn hay xài. Bọn này quất luôn Diffusion architecture (kiến trúc khuếch tán, thường dùng cho AI vẽ tranh). Hệ quả là nó sinh token song song cùng lúc.
Kết quả claim trên giấy? Tốc độ phản hồi 221ms, tỷ lệ dev chấp nhận code (accept rate) tăng 48%, và rác hiển thị giảm 27%. Anh em nào đang xài con hàng editor Zed thì có thể bú ngay quả trial 1 tháng để test nhân phẩm.
Như thường lệ, mỗi khi có tool mới xưng hùng xưng bá, các pháp sư ẩn danh lại tụ họp mổ xẻ:
Dùng Diffusion cho text/code là một ý tưởng rất dị giáo, nhưng lại cực kỳ có tiềm năng cho mấy bài toán cần độ trễ thấp. Qua vụ này, anh em làm dev tool nên nhớ một bài học xương máu: Đừng cố nhét một cái model to chà bá vạn năng vào mọi chỗ. Đôi khi, một con model nhỏ gọn, làm đúng một việc, tốc độ bàn thờ và đoán trúng tim đen của dev mới là thứ giúp anh em giữ được cần câu cơm và không bị ăn chửi.
Autocomplete code rùa bò làm anh em tăng xông? Mercury Edit 2 chơi hệ Diffusion sinh token song song, phản hồi siêu mượt. Đọc ngay review mặn mòi tại C4F!