Lôi kính hiển vi ra để xem phim trên đĩa vật lý? Nghe như trò dị giáo nhưng lại là đỉnh cao kỹ thuật phần cứng khiến anh em dev phải tự nhục về độ cắn RAM.

Chào anh em đồng đạo C4F. Hôm nay đ*o nói chuyện bug code hay drama sa thải nữa, đổi gió qua tí phần cứng (hardware) cho nó rùng mình. Các ông nghĩ sao về việc lôi kính hiển vi ra để... soi phim trên đĩa? Nghe ảo ma Canada nhỉ, nhưng mà nó đang chễm chệ trên trang chủ Hacker News với hơn 500 upvote đấy.
Chuyện là có một pháp sư YouTube rảnh rỗi lôi cái đĩa LaserDisc (ông nội của CD/DVD ngày nay, to như cái mâm) đặt dưới ống kính hiển vi.
Cái đỉnh cao ở đây là: LaserDisc không lưu dữ liệu dưới dạng số (digital 0 và 1) như file MP4 anh em hay xem. Nó lưu tín hiệu video dưới dạng analog (tương tự). Tức là các rãnh lồi lõm (pits and lands) được khắc trên mặt đĩa chính là biểu đồ dạng sóng của tín hiệu video composite.
Khi phóng to bằng kính hiển vi, anh em thực sự có thể "nhìn thấy" trực tiếp hình dáng vật lý của sóng video. Một cảm giác rất ma giáo, kiểu như bạn đang nhìn thấy dòng code Matrix đang chảy vậy. Đo có mã hóa, đo có giải nén phức tạp, sóng tivi được khắc thẳng lên đĩa nhựa!
Mặc dù bài gốc chỉ thả nhẹ cái link YouTube, nhưng lướt qua các diễn đàn thì anh em dev/engineer bàn tán xôm tụ phết. Dưới đây là mấy luồng quan điểm đang chiếm sóng:
Chúng ta đang sống trong cái thời đại mà mọi thứ đều bị trừu tượng hóa (abstracted) đến tận cổ. Gõ docker-compose up là mọi thứ chạy mượt mà, lỗi thì đập thêm tiền scale phần cứng. Nhưng đôi khi, việc nhìn lại những công nghệ "thuần vật lý" thế này giúp anh em mình tỉnh ngộ ra nhiều thứ.
Dưới đáy của những framework xịn xò, những thư viện cồng kềnh mà các ông đang xài, vẫn là những định luật vật lý cơ bản, là sự tối ưu phần cứng đầy đổ mồ hôi hột của các thế hệ đi trước. Thế nên, lần tới viết code, bớt lười lại, tối ưu logic một tí, đừng hơi tí app sập server lại đổ tại thiếu RAM nữa nhé.
Nguồn hóng hớt: