Drama xoay quanh The Meadow - chiếc smartphone giá $449 nhưng đ*o có trình duyệt, mạng xã hội hay email. Cú vả cực mạnh vào hội anh em nghiện dopamine.

Chuyện là thế này anh em ạ. Tối qua lướt Reddit rảnh rỗi, tôi vấp ngay phải một con hàng công nghệ ảo ma canada cực kỳ. Đang thời buổi nhà nhà chạy đua AI, người người cắm đầu vào màn hình cày view, thì một pháp sư nào đó lại cho ra mắt The Meadow – một chiếc "smartphone" siêu nhỏ gọn, nhưng lại... đ*o có trình duyệt web, không mạng xã hội và dẹp luôn cả ứng dụng e-mail.
Điều đáng nói? Nó được chốt hạ với cái giá bán lẻ lên tới 449 đô la Mỹ. Vâng, các ông không nghe lầm đâu, gần nửa ngàn đô cho một thiết bị mà nếu nhìn qua, các cụ nhà tôi ở quê chắc tưởng điện thoại đồ chơi.
Nói ngắn gọn cho anh em lười đọc, The Meadow là một dự án đánh trúng vào cái trend "Digital Detox" (Cai nghiện kỹ thuật số). Máy bé tí teo, màn hình vừa đủ nhìn, tập trung vào việc nhắn tin, gọi điện, nghe nhạc và mấy tính năng cơ bản như bản đồ hay note. Hết.
Đội ngũ phát triển chém gió rằng nó giúp bạn "sống lại với thực tại", tránh xa đống rác drama trên MXH. Giá pre-order là 399 đô, sau đó lên kệ với giá 449 đô. Trong khi đó, cái bài báo gốc còn vác con máy này ra so sánh với một con Nokia giá 44 đô. Một sự chênh lệch có thể nói là làm nổ não bất cứ thằng dev thực dụng nào như tôi.
Khỏi phải nói, một con hàng sinh ra để "khịa" thế giới công nghệ hiện đại thì chắc chắn sẽ gây war. Lướt qua cái thread r/gadgets (ăn gần 1700 upvote), cộng đồng chia phe combat khá xôm:
1. Hội thực dụng (Chê ngáo giá): Thanh niên Flustro nổ phát súng đầu tiên: "Nhìn cái giá hơi bị chát so với những gì nó làm được". Một ông khác vào bồi thêm: "Báo nó so sánh với con Nokia 44 đô kìa". Rõ ràng, bỏ ra $450 chỉ để... không làm gì cả thì quả là một bước lùi vĩ đại của ví tiền.
2. Hội mỉa mai (Sợ bị theo dõi ngầm): Đạo hữu Hereiampostingagain chốt một câu đầy tính sát thương: "Nghe đo smart (thông minh) chút nào". Trưởng lão red_beered thì cười khẩy kiểu dân IT gộc: "Yên tâm, mấy cái push ads với module đào data gửi về máy chủ chắc chắn vẫn còn nằm nguyên trong máy thôi". Cười ẻ, cắt app nhưng đo cắt tracking thì cũng như không.
3. Phe phân tích tâm lý (Giải mã bọn nghiện dopamine): Một luồng ý kiến khác từ MysteryRadish thắc mắc: "Không hiểu mục đích luôn. Muốn cai nghiện thì xài Screen Time mà block, hoặc ra chợ trời mua con nắp gập 20 đô là xong". Nhưng ngay lập tức, có người vào khai sáng: Nếu ông có vấn đề về tự kiểm soát, thì Screen Time chỉ là trò trẻ con. Người ta tự khóa rồi phút mốt tự mở. Giống như mấy thanh niên mua điện thoại màn hình e-ink đen trắng ấy, họ mua vì biết rằng cám dỗ từ màn hình màu là quá lớn. Phải cách ly vật lý thì mới xong!
Anh em thấy không, chúng ta cày cuốc ngày đêm, fix bug hộc máu mồm, nhét hàng tá feature, tích hợp AI nọ kia cốt chỉ để giữ chân user trên app càng lâu càng tốt (Retention rate). Vậy mà, một công ty khác lại kiếm bộn tiền chỉ bằng cách... xóa mẹ hết tính năng đi và bán với giá cao gấp 10 lần.
Đứng ở góc độ Product Management, đây là một nước đi ma giáo nhưng cực kỳ thông minh. Họ không bán phần cứng, họ bán "giải pháp cho nỗi đau của thời đại". Khi cả thế giới bội thực thông tin, việc bán sự "yên tĩnh" lại trở thành món hàng xa xỉ phẩm.
Vậy nên, lần tới nếu sếp có ép các ông thêm 10 cái feature nhảm nhí vào app, hãy đưa bài viết này cho ổng đọc. Đôi khi, ít hơn lại là nhiều hơn (và kiếm được nhiều tiền hơn).
Nguồn hóng hớt: